Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Tình ca - Phan Ngọc


                                                                Tuổi thơ đi qua trang sách vở
                                                                Ta lớn rồi mơ ban nhạc thành Toa

Nghe câu hát buồn nửa vời dâng trong hồn, trên đường phố đông không vui, mình anh đơn côi, em vô tư đến bên đời, bàn chân khe khẽ tiếng hát em vui vũ điệu có lời. Trời đương nắng lá khô hong mình trong gió lạnh mùa đông. Đời đêm mịt mù, cây thân phận thấy mình hoang vu, tiếng hát vui trên xác thân khô gầy cây cất tiếng gọi cây.
Trong bóng đêm vỗ về một mình, điếu thuốc trên tay, làn khói bay Ngọc nữ đâu đây, buồn chán một ngày lo âu trên thân gầy khát tiếng nâng sầu, đăm chiêu đôi mắt buồn nghe điệu thiên thai.
Ngày nao em chưa hai mươi, tình anh sách vở học trò, tình em ngây thơ. Tiếng chuông chùa vang vọng cõi âm u. Ta qua ngày dài trước hiên nhà vươn thân gầy với bông hoa thắm, bằng hữu gặp nhau quên câu ca sầu, vô thường ta đến với nhau.
Rồi tất cả cũng qua mau, cũng đi mau lời gian dối lẫn nhau. Em hãy đến với anh hôm nay, mình tay trong tay, mười ngón tay em thon dài khẽ lướt trên thân mềm, tóc mây buông trôi trên vai gầy, ánh mắt buông lơi, anh với em đắm say trong men nồng ân ái quên lá úa thu vàng. Rồi tất cả cũng qua mau cũng đi mau, ta vui bên nhau, anh với em yêu nhau trọn đời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét